Tối qua, con gái đi học về, thấy mặt buồn buồn, tôi hỏi “vì sao”, con bảo: “Hôm nay ở lớp con bạn nào cũng buồn bố ạ. Các bạn ấy bảo bố mẹ sẽ bán nhà ở Times và chuyển trường”. Tôi thực sự rất ngạc nhiên, khi những bức xúc của bố mẹ về việc Vinschool tăng học phí phi mã, phá bỏ cả lời cam kết, đã truyền đến tai các con, khiến các con buồn phiền, hoang mang. Buổi tối, vào group kín của lớp học, thấy một phụ huynh úp ảnh cùng con lên, với cái tút thế này: “Dù các con mới học với nhau được một tháng, còn chưa làm quen hết được với nhau, nhưng sắp tới, sẽ có những cuộc chia ly. Vậy tôi đề nghị, chúng ta hãy úp ảnh, tên phụ huynh cùng học sinh lên cái tút này, để mọi người được biết đến nhau”. Thấy các phụ huynh nhanh chóng úp ảnh chụp cùng các con, mà buồn.

Phải nói rằng, Vinschool đã làm được nhiều việc thần kỳ. Chi phí học hành cao, nhưng so với các trường khác, thì chấp nhận được. Tập đoàn tuyên bố biến Vinschool thành mô hình phi lợi nhuận, khiến không ít bậc phụ huynh xúc động, cả nước xôn xao. Số lượng học sinh tăng đột biến, quá tải.

Quả thực, tôi cho hai đứa con vào Vinschool học, không phải vì thầy giỏi, cơ sở vật chất tốt, môi trường tốt đâu, mà cái quan tâm nhất là ăn uống. Ở nhà, tôi rất ít ăn đồ mua ở chợ, không rõ nguồn gốc. Vinschool là tập đoàn lớn, sẽ tìm cách giữ thương hiệu, nên sẽ không có chuyện dùng rau kích phọt, thịt tăng trọng cho bọn trẻ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi.

Tôi vốn ở chung cư cách Times 3km. Hàng ngày đưa đón con rất vất vả, vì lối vào trường tắc cứng giờ cao điểm. Vậy nên, vì con, nên chuyển vào Times ở. Sau mới biết, đến cả chục gia đình hàng xóm nhà mình, cũng chuyển vào Times chỉ đơn giản là vì muốn con cái đi học tiện. Rồi sau mới biết, hàng ngàn phụ huynh cũng là vì ngại đưa đón con cái, nên mua nhà trong Times. Nhiều hộ gia đình bán hết nhà đất, vay nợ ngân hàng, để có được chỗ ở trong Times.

Với 20 ngàn học sinh ở Vinschool, và một phần nhỏ ấy phụ huynh mua nhà ở Times, thì khu Park Hill Premium nhanh chóng được bán hết, dù chất lượng không hơn khu Park Hill là mấy, và giá thì ở trên giời. Các phụ huynh về ở, mới tẽn tò phát hiện ra rằng, chẳng phải nhà thông minh, đẳng cấp resort như họ tuyên truyền. Với tôi, chuyện đó không có gì quan trọng, vì doanh nghiệp nào muốn bán được hàng, chả nói quá lên chút.

Nhưng, việc tuyên bố mô hình giáo dục phi lợi nhuận chưa ráo nước bọt, thì bà Giám đốc Vinschool đã độp một phát tuyên bố tăng học phí lên gần gấp đôi. Với mức tăng như vậy, chi phí cho một học sinh tiểu học lớp thường sẽ tăng từ 7 triệu lên 10 triệu và học sinh hệ song ngữ sẽ tới 20 triệu/tháng. Nhà nào có 2-3 con thì cứ nhân lên gấp đôi, gấp ba con số đó. Đây là con số khiến các bậc phụ huynh choáng.

Riêng tôi, đã xác định cho con vào đây học, vào đây ở, thì chấp nhận chi phí cao. Đã sống trong môi trường tư bản, thì phải chấp nhận quy luật cung - cầu. Tuy nhiên, hành động này khiến tôi rất khó chịu, bởi mình có cảm giác họ coi mình như con gà béo, lôi ra thịt bất cứ lúc nào. Từ việc thuận tiện cho con học, mua nhà, rồi bị họ quây lại vặt lông, như một quy trình khép kín, rất lạnh lùng, tàn nhẫn. Mà tôi cực kỳ ghét bị xỏ mũi, bị coi như con gà để kẻ khác vặt lông. Trong hoàn cảnh đó, phát ngôn của bà Giám đốc Vinschool Phan Hà Thủy như bà bán thịt ngoài chợ, càng khiến các bậc phụ huynh bức xúc. Ai có thể nghĩ đây là phát ngôn của một người lãnh đạo môi trường giáo dục nổi tiếng: “Chúng tôi không quan tâm”, “Chúng tôi không ưu tiên học sinh Vinschool lên hệ Cambridge mà chọn học sinh chúng tôi muốn”, “Chất lượng giáo viên của ngành sư phạm giờ không tin tưởng được, không đủ điều kiện để đào tạo vinser tinh hoa”, “Ai không nghe xin mời ra ngoài”, “Quanh đây có nhiều trường tốt. Các vị phụ huynh có thể tìm trường khác cho con mình”… Ngay khi bán hết nhà, khi lượng học sinh quá tải, thì họ đã quên sạch lời hứa 4 năm trước, đại loại “chúng tôi cam kết học phí ổn định trong 10 năm, không tăng nhiều... chúng tôi tỏ lòng biết ơn các bậc phụ huynh đã đồng hành, tin tưởng xây dựng nhà trường...”.

Không phải vì tiếc mấy triệu 1 tháng tăng thêm, nhưng cảm giác bị coi thường, thiếu tôn trọng, khiến tôi không còn hào hứng ở Times nữa. Ngay trong phút chốc, muốn bán nhà, chuyển trường cho con, kể cả lỗ tỷ bạc. Đó là tâm trạng giống như những bậc phụ huynh khác.

Vừa mấy hôm trước, còn viết tút ca ngợi ông Vượng là con người có trách nhiệm với danh dự của Tổ quốc, tin tưởng vào sự thành công của Vinfast, và hứa sẽ mua một chiếc Vinfast đầu tiên, để ủng hộ hàng Việt. Nhưng bây giờ, thì ý định đó tan biến luôn rồi. Nếu tập đoàn của ông lôi học sinh, lôi con cái của chúng tôi ra để PR, tạo chiêu bán nhà, bán xong nhà, thì xoay sang vặt lông phụ huynh, bất chấp lời hứa, cam kết, thì tôi thực sự coi ông chỉ là con buôn bình thường mà thôi.

Dù mai kia, lãnh đạo tập đoàn có xuống giọng, xử lý ban lãnh đạo nhà trường vì phát ngôn nông nổi, thiếu tính sư phạm, rồi đưa mức tăng học phí về 10%, để hàng ngàn phụ huynh nhỏ nước mắt xúc động, thì tôi cũng không còn tin tưởng vào ông và tập đoàn của ông nữa. Đó là cái trò PR rẻ tiền của những doanh nghiệp mới lớn. Tôi chỉ coi những dịch vụ ông cung cấp là thuận mua, vừa bán, giống như mớ rau, miếng thịt mà thôi.

Phạm Dương Ngọc

Xem thêm:

Kinh Hoàng Với Cách Giáo Dục Tại Trường THPT Lương Thế Vinh

BA MẸ MUỐN CON TRẺ TRỞ THÀNH NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?

CON HỌC CHO CON HAY CON HỌC CHO MÌNH?

CHIẾN LƯỢC DẠY CON

PHỤ HUYNH CẦN BIẾT - HỌC SỬ DỤNG FACEBOOK ĐỂ DẠY CON
BÀI VIẾT CÓ HỮU ÍCH?

CHIA SẺ BÀI VIẾT LÊN FACEBOOK:

Related Posts